Dâu nghén đêm dậy ăn bữa phụ, mẹ chồng bảo: Ăn như thuồng luồng thế con tôi làm gẫy lưng không đủ

Nghĩ mà tủi thân quá các mom ạ. Vào nhóm nghe mấy chị khoe mẹ chồng mà em phát thèm. Sao người ta đi làm dâu thì sướng thế, còn em khổ như đi đày.

Cưới xong, vì chưa có điều kiện nên hai vợ chồng em vẫn sống chung với gia đình chồng. Cả hai ông bà đều là hưu trí, lương tháng mười mấy triệu nhưng chi tiêu chặt chẽ, tính toán lắm.

Hai đứa em cùng làm khối văn phòng, lương lậu thấp. Vậy mà mỗi tháng bà vẫn bắt tụi em nộp 6 triệu tiền ăn uống, sinh hoạt. Trong khi cả ngày chỉ ăn có 1 bữa. Bà bảo:

Ảnh internet
Ảnh internet

Thế là còn rẻ đó, chúng mày cứ ra ngoài xem, nguyên tiền phòng đã 4, 5 triệu rồi”

Thôi bà nói thế em cũng không đôi co làm gì, nói bao nhiêu em đưa bấy nhiêu. Cuối tuần em lại chợ búa, nấu nướng, dọn dẹp. Thế nhưng động tí bà lại chửi em lười, không biết sống, không biết cách ăn ở.

Khổ nhất là sau cưới 2 năm em chưa mang bầu. Bà cứ nói ra nói vào bảo em dừa đui, dừa điếc, dọa đuổi khỏi nhà cho con trai cưới vợ khác.

Tủi quá, em nói với chồng. Được cái anh nhà em cũng biết thương vợ nên bảo:

“Thôi, tính mẹ vậy, em chấp làm gì. Quan trọng hai đứa mình sống với nhau cơ mà”.

Rồi cuối tháng 7 em cũng mang đầu. Lúc thử que hai vạch, vợ chồng em mừng rỡ hạnh phúc lắm. Em cảm giác mình tới giờ phút ấy mình mới được lên trên mặ đất, đỡ stress đi bao nhiêu.

Song cực nỗi, bước sang tháng thứ 2 của thai kỳ em bị động thai. Chồng em lo quá, bắt em xin nghỉ làm ở nhà hết 4 tháng đầu, bao giờ thai ổn ổn mới được đi làm trở lại.

Mẹ chồng em thấy con dâu không đi làm liền tỏ thái độ ra mặt. Bà ra lườm, vào nguýt chửi em lười. Trong khi rõ ràng cuối tháng em vẫn nộp đủ tiền cho bà không thiếu một xu. Vì biết em không đi làm, bố mẹ đẻ em thương, sợ không có tiền nên mỗi tháng vẫn phụ cấp cho em vài triệu.

Tuy thai bị động, nhưng trộm vía em ăn khỏe, ngủ khỏe không yếu đau gì. Thậm chí miệng lúc nào cũng thèm ăn, lại còn nghén thịt gà. Nhưng vì ăn chung với bố mẹ chồng nên em cũng không được ăn uống thỏa thích. Nhiều khi thèm quá lại phải nhắn tin bảo chồng mua, song phải giấu giếm về phòng ăn.

Hôm qua cũng thế, 10h tối em thèm thịt gà ngải cứu, chồng thấy vậy dắt xe đi mua. Nhưng vừa mang về tới cửa thì bị mẹ bắt gặp. Bà hỏi cái gì, lão mới khai là mua gà cho vợ ăn. Vậy là bà trợn mắt nghiến răng:

“Chị đúng là đã ăn bám còn không biết điều. Không đi làm, nằm chỗ ăn như thuồng luồng lại không biết thương chồng. Ăn thế con tôi có đi làm gẫy xương cũng không nuôi nổi vợ”.

Em tủi thân trào nước mắt, chồng em nói với mẹ:

“Mẹ buồn cười. Vợ con bầu bí ăn được là phúc đó. Không ăn được mới là khổ, mẹ không lấy đó làm mừng còn ăn nói như thế. Mẹ nên nhớ, cô ấy đang mang bầu đứa cháu của mẹ đó”.

Thế mẹ chồng em mới chịu im, nhưng em biết trong lòng bà vẫn khó chịu với em lắm.

Chán thế đó các mom ạ. Không biết bao giờ em mới thoát cái cảnh sống chung với mẹ chồng đây.

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *