Bạn trai đến chơi, con gái 6 tuổi của tôi lại ôm chặt tay mẹ mếu máo: Đuổi chú ấy về đi

Tôi ly hôn chồng cũ đã 3 năm nay. Lúc đó con gái tôi mới 3 tuổi. Đến giờ con bé cũng 6 tuổi, học lớp 1 rồi tôi mới có ý định đi thêm bước nữa.

Tôi và bạn trai quen nhau 2 năm rồi nhưng nửa năm gần đây chúng tôi mới chính thức yêu nhau.

Anh làm truyền thông, thường xuyên phải đi công tác xa, thu nhập rất ổn định. Mỗi lần đi công tác về anh lại mua rất nhiều quà cho 2 mẹ con tôi. Anh dành toàn bộ thời gian rảnh đưa chúng tôi đi chơi, đi ăn và ở bên chăm sóc chúng tôi rất chu đáo.

Chúng tôi thường bù đắp tình cảm cho nhau vào buổi sáng lúc con gái đi học. Còn tối lúc con gái về anh chỉ ở lại ăn cơm tối rồi về nhà anh ngủ.

Ảnh internet
Ảnh internet

Hai chúng tôi đều quyết định sẽ làm vậy cho tới khi chính thức lấy nhau. Như vậy vừa giữ được hình ảnh của anh trong mắt con gái tôi. Lại vừa tốt cho con bé tập làm quen dần với sự xuất hiện của anh sắp tới trong vai trò là bố dượng.

Anh mua cho con bé rất nhiều đồ chơi và quần áo, quan tâm chăm sóc nó còn hơn cả bố ruột trước đây. Chỉ cần tôi nói con bé thích ăn gì thì nhất định anh sẽ học làm bằng được món đó. Anh bảo:

“Anh rất quý con bé, anh muốn bù đắp cho con để nó được bằng bạn bằng bè. Anh nhất định sẽ coi con bé như con ruột”.

“Cảm ơn anh vì điều đó”.

“Sao lại cảm ơn anh, anh phải cảm ơn em mới đúng, cưới trâu lại được cả nghé thì còn gì bằng nữa”.

Thế nhưng con gái tôi có vẻ không thích anh. Cứ anh đến nhà chơi là nó tránh mặt. Chỉ lúc ăn cơm mới chịu ra ngồi, im lặng ăn xong lại đứng dậy vào phòng.

Bình thường con bé rất hòa đồng, trên lớp vui đùa với bạn bè ghê lắm, nhưng không hiểu sao cứ thấy anh đến là nó có thái độ như vậy?

Nhiều lần tôi lựa lời nói chuyện với con về anh, rằng anh tốt bụng và sắp tới sẽ là chồng của mẹ, là ba dượng của con: Ba sẽ yêu thương con nhiều như mẹ vậy đó.

Nhưng nó lắc đầu nguây nguẩy: Con chỉ cần mẹ thôi, con không cần chú ấy. Tôi cũng ngại với anh về chuyện này nhưng lần nào cũng được anh an ủi:

“Không sao đâu em, trẻ con là phải từ từ thuyết phục chứ không thể ép là được. Con còn bé, chưa hiểu hết mọi chuyện nên cần khuyên bảo từ từ”.

Biết vậy nhưng tôi không làm cách nào gắn kết tình cảm giữa anh và con bé.

Dạo gần đây thấy anh đến nhà nó còn cứ ép sát vào người tôi không chịu rời nửa bước, có lần còn ôm chặt tay mẹ mếu máo:

“Mẹ đuổi chú ấy về đi, con sợ chú ấy lắm”.

Tôi thật sự hoang mang không biết con mình đang gặp vấn đề gì nữa gặng hỏi thì con nhất định không chịu chia sẻ. Mong mọi người cho tôi lời khuyên, liệu tôi có nên đưa con bé đi khám tâm lý không? Thật sự tôi không thể hiểu nổi con mình. Nếu chỉ vì không muốn mẹ đi lấy chồng thì sao con lại có thái độ như vậy?

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *